November 2, 2015

Fashion Diary: Monday Surprises

Well, it's not everyday you receive flowers, right? So when those rare occurrences actually do, might as well take your OOTD shot with it! :p I was out for a quick brunch today when I was taken aback with this sweet gesture. Though I'm impressed, there's still more to do to win me. Haha!

I paired my wide legged denim pants with a simple tee and layered the outerwear I designed to help those fitted tees moments such as today! I mean, who doesn't love them a good tee, right? But to stay truly modest at it requires a bit more effort. So this light-weighted outerwear was born!


Outfit:
Scarf: unbranded
Flare Outer Top: Shea Rasol
Tee: Uniqlo
Denim Wide Leg Pants: Shea Rasol
Purse: Vintage

How did your Monday go so far? I pray so that yours will always be beautiful colourful and happy as the bouquet I received today! See  you soon in my next post! xx
Be First to Post Comment !
A'ishah K. said...

ahhh, im so getting that denim!

nur 'atikah jamsuri said...

Mon was okay, Tue got sick...😞😞but nice outfit!!! So relax...👍👍

Dinh Ha said...

đồng tâm
game mu
cho thuê nhà trọ
cho thuê phòng trọ
nhac san cuc manh
số điện thoại tư vấn pháp luật miễn phí
văn phòng luật
tổng đài tư vấn pháp luật
dịch vụ thành lập công ty trọn gói
lý thuyết
đức phật
dinh độc lập
đừng hoang tưởng
trò chơi cuộc sống
lượng tử
ngồi khóc
ký ức
tâm đen
thế giới

Nghĩ tới đây Ân quý phi khẽ đẩy Lưu Phong ra: “Phong nhi, để ta đi lấy cho ngươi một chén Bách Hoa lộ…”
Mặc dù tìm được một cái cớ rời khỏi Lưu Phong nhưng Ân quý phi với chuyện vừa rời vẫn cảm thấy ngượng ngùng không thôi. Mặc dù Lưu Phong là hoàn toàn trong sáng nhưng vẫn làm cho nàng xuất hiện một cảm giác đã lâu không thấy. Đó là cảm giác kích tình.

“Phong nhi đây là Bách Hoa lộ do hải ngoại tiến cống, ngươi nếm thử xem…” Ân quý phi hai tay bưng một chén canh, bất quá hai má vẫn ửng hồng, chưa tiêu tan hết.

“Cám ơn cô cô.” Lưu Phong đưa tay đỡ lấy chén canh, uống thử một ngụm. Quả thật là ngon, so với đồ uống của kiếp trước dường như còn hoàn hảo hơn.

“Phong nhi, thế nào?”. Cảm giác vừa lạ vừa quen lúc này khiến cho Ân quý phi lại liếc mắt nhìn Lưu Phong, trống ngực đập nhanh hơn một chút. Vừa rồi kích tình trong nháy mắt, quả thực vẫn tồn tại trong người nàng.

Trong lòng đang nổi sóng nhưng Ân quý phi bề ngoài vẫn phải giữ bình tĩnh, chỉ sợ bị Lưu Phong nhìn thấy tâm tình của mình, sẽ coi thường mình.

“Cô cô, Bách Hoa lộ quả thật là uống rất ngon.” Lưu Phong không phải là kẻ ngu, hắn đã từ vẻ mặt của Ân quý phi phát hiện ra gì đó lạ thường.

Kỳ thật là lúc nãy hắn đã cố ý dùng đầu mình cọ xát vào bộ ngực bão mãn của nàng. Hắn không phải là Liễu Hạ Huệ, đối mặt với thục phụ mê người như vậy, hắn không có khả năng thánh khiết, trong sáng được. Bất quá nghĩ đến thân phận của hai người nên hắn chỉ khẽ dùng đầu ma xát một chút mà thôi.

Nhưng biểu hiện của Ân quý phi lại vượt ngoài dự đoán của hắn. Dục vọng của thục phụ quả nhiên là cường đại.

Đương nhiên hắn không muốn tiếp tục nữa, dù sao thì vị mỹ nhân xinh đẹp này cũng là cô cô của thê tử mình, cũng là cô cô của mình. Nếu có chuyện gì xảy ra thì thật là phiền toái đây.

“Cô cô, Phong nhi phải quay về.” Nhớ tới lời dặn của Trương công công, Lưu Phong cũng không dám nấn ná lại lâu nữa.

“Phong nhi, cô cô lúc nãy đã nói với ngươi. Sao ngươi lại quay về sớm như vậy? Ta đã lâu rồi không có ai nói chuyện…” Ân quý phi tiến lên ôm lấy Lưu Phong vào ngực mình, ngữ khí mang theo thập phần quan tâm: “Kinh đô hết sức phức tạp, ta hy vọng người nghĩ lại, rời xa nơi này…”